Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Có muốn thế đâu !

Từ ngày về hưu, Ông chỉ quanh quẩn làm việc nhà. Có như thế mới thấy việc nội trợ của vợ Ông không hề đơn giản như Ông nghĩ. Tự nhiên Ông cảm thấy có lỗi nên khi vợ nhờ lặt vặt, Ông không còn cằn nhằn như trước.
- Mình có rảnh không chạy đi mua dùm em ít tiền âm phủ về hóa vàng.
- Gần tối rồi, liệu họ còn bán không ?
- Ối giời, họ bán đến khuya. Này, Mình cầm tiền mua hộ em.
Vợ Ông đưa cho Ông một tờ Trăm Ngàn. Ông cẩn thận nhét vào ngăn trong của chiếc ví đã cũ. Ở đó đã có hai tờ Trăm Ngàn của Ông. Ông có thói quen cất loại mệnh giá lớn ở ngăn trong. Còn ngăn ngoài để những tờ bạc nhỏ.
- Mà mua ở đâu, mua loại nào, Mình nhỉ ?
- Mình đúng là người cõi trên, chẳng biết việc nhà, việc cửa gì cả. Mình chạy ra Phố Hàng Mã, đến chỗ con bé thôi chồng ấy, nhớ chưa ? Mình mua 10 tờ 100 đô la loại tốt, đừng nghe con bé ngon ngọt rồi mua cả đống về phí tiền.
Ông phá lên cười. Vợ Ông có chút tâm linh nhưng không sa đà vào mê tín.
Đến nơi, Ông mới ngỡ ngàng trước sự phong phú của hàng mã. Tủ lạnh, xe hơi, iPhone, iPad,….đủ cả. Độc đáo nhất là các loại tiền âm phủ mà nhìn thoáng qua cứ tưởng tiền thật. Loại có dòng chữ Ngân Hàng Địa Phủ in trên giấy xấu thì khó nhầm. Còn loại có hoa văn tinh xảo, in bằng loại giấy tốt chả khác gì tiền thật, thậm chí có cả tiền polymer nữa. Thảo nào mà đã có những vụ lừa đảo bằng tiền âm phủ. Ông nghĩ mấy người lừa đảo bằng tiền âm phủ là thất đức.
Ông cẩn thận cất 10 tờ 100 đô la hàng mã loại trông như thật theo lời vợ dặn vào ngăn trong và tiến thối lại vào ngăn ngoài. Tiền mã thật đấy nhưng cũng cần xem nó có giá trị cao để còn hóa cho các cụ tiêu xài.
Trên đường trở về, Ông cứ nghĩ đến món miến gà sắp được chén. Vợ Ông là giỏi cái món này lắm. Giỗ, Tết là có món miến gà. Vợ Ông khéo chọn mua gà ngon đã đành, mà ngay cả sợi miến cũng phải chọn loại miến làm từ … Toét !!!
Xém chút nữa là Ông đâm sầm vào anh công an đang đứng trước mũi xe. Thở dài, Ông dắt xe vào lề. Ở đó còn 2 anh khác nhưng không màng gì đến Ông mà mắt vẫn còn chăm chú nhìn ra đường. Ông đi lại phía anh công an thổi còi hồi nãy. Anh ta giơ tay chào hời hợt. Ông cảm giác khó chịu.
- Xe Bác thiếu kiếng chiếu hậu bên trái. Bác cho xem CMND, bằng lái, cà-vẹt !
Chết rồi, xe này của con gái nên nó giữ cà-vẹt. Anh công an cũng không thắc mắc sao không có cái cà-vẹt, cũng chẳng nhìn mặt Ông để đối chiếu hình trong CMND, bằng lái. Anh ta cứ lật tới lật lui như tìm tòi một điều gì đó.
- Bác sẽ bị phạt 100 ngàn. Bác muốn nộp cho Kho Bạc hay nộp tại chỗ ?
Ông gãi gãi đầu rồi quay lưng đi về chiếc xe của mình. Trời thì đã tối. Cửa hàng hai bên đường đã bật đèn. Mấy người ngồi quán nước chè lề đường đang nhìn Ông. Thôi đành xuống nước vậy. Ông quay lại anh công an vẫn đang đứng đợi. Ông dùng cả hai tay của mình nắm lấy tay anh công an năn nỉ.
- Bác có muốn thế đâu, xe này của con Bác. Bác sẽ bảo nó khắc phục ngay. Cháu thông cảm để Bác về, ở nhà không có ai với Bác gái, với lại tối rồi, Cháu ạ !
Tay Ông cứ lắc lắc như giữ nhịp cho từng câu, từng câu. Anh công an cứ để yên tay mình cho Ông lắc. Có lẽ đã cảm nhận được tình cảm của Ông truyền sang nên khuôn mặt anh công an đã giãn ra, không còn nghiêm nghị nữa. Anh ta trả lại giấy tờ cho Ông.
- Vâng, thôi Bác về đi kẻo Bác gái chờ.
Chỉ nghe thế, Ông vội vàng dắt xe, nổ máy mà quên nói lời cám ơn.
- Này, Bác !
- Gì, Cháu ? (Ông lo lắng)
- Bác chưa bật đèn xe.
- Cám ơn Cháu nhiều. Các Cháu tốt quá ! Bác đi nhé !
Về đến nhà, Ông đưa tiền mã cho vợ rồi đi tắm như rũ bỏ sự căng thẳng không muốn có. Khoan khoái ngồi trong chiếc ghế dựa lưng, Ông lim dim thưởng thức mùi miến gà từ dưới bếp tỏa ra thơm ngát.
Bỗng vợ Ông la toáng ngoài sân.
- Mình ơi ! Sao chỉ có 9 tờ thế này ?
Ông vội lục chiếc ví cũ kỹ. Còn y nguyên hai tờ Trăm Ngàn của Ông.
PQT
25.01.2015