Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

Món nợ cuối năm

Một buổi trưa cuối năm tôi loay hoay tìm một địa chỉ mãi không ra ở khu dân cư mới. Hỏi bà bán thuốc lá chỉ nhận cái lắc đầu không biết. Gần đó có anh xe ôm đang nằm ngủ trên xe ngại hỏi. Trời nắng hanh khó chịu đã tính bỏ về.
Bỗng anh ta nhúc nhích rồi nhổm dậy. Tôi vội hỏi đường vì sợ anh ta sẽ nằm xuống ngủ tiếp. Nơi tôi cần tìm đã gần đây lắm rồi, chỉ có điều theo lời anh xe ôm này thì đường đi rất ngoằn nghèo. Lúc trái, lúc phải. Mà có phải anh ta nói rõ ràng gì cho cam, nghe giọng nói ấy có cảm giác như ngòng ngọng thế nào ấy. Chắc còn ngái ngủ. Sự lắng nghe của tôi giảm dần, chỉ ậm ừ cho xong, cám ơn, rồi đi theo lời hướng dẫn không rõ ràng ấy.
Đi chừng vài trăm mét lại phải kiếm người hỏi đường. Đang dáo dác thì có tiếng xe qua mặt, bóp còi inh ỏi. Đã bực mình mà nghe tiếng còi càng khó chịu. Ô hay lạ chưa, cái anh xe ôm khi nãy một tay lái xe một tay ngoắc ngoắc bảo tôi chạy theo.
Chẳng mấy chốc tôi đã đến nơi cần đến. Tôi tiến lại anh xe ôm ngỏ lời cám ơn, nghiêng người rút cái ví và trong đầu tính toán xem cỡ nào cho hợp lý. Một chút lo âu không biết có tiền nhỏ không.
Anh ta xua tay : Thôi, khỏi. Có chút xíu mà.
Lúc này tôi mới biết nguyên nhân anh ta ngọng vì khi nói nguyên hàm răng phía trước của anh ta lắc lư qua lại. Anh ta vù xe chạy ngược lại làm tôi áy náy. Chậc ! chút xong việc biếu anh ta gói thuốc.
Khi quay trở lại không còn thấy anh ta. Bà bán thuốc lá bảo “nó” chở khách đi rồi. Gửi tiền cho bà nhờ chuyển gói thuốc dùm. Bà ấy xua tay bảo có biết “nó” là thằng nào đâu. “Nó” chở khách lại đây, nằm ngủ chờ rồi lại chở đi, biết khi nào “nó” quay lại.
Trên đường trở về mang cảm giác mắc nợ lòng tốt của anh xe ôm.
PQT31.12.2015